Cài đặt tùy chỉnh

Mục lục

Cô Ngốc Nhỏ Của Thiếu Gia Bắc Kinh

Chương 4

Ngày cập nhật : 04-03-2025

13 Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện xộc vào mũi, tôi vừa mở mắt ra đã thấy đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của Trầm Chiêu. Tôi mang thai rồi. Trầm Chiêu rất vui, vì cuối cùng anh cũng có một lý do để trói chặt tôi bên mình. Tôi đã mấy ngày không nói chuyện với anh, nhưng anh thì lại nói rất nhiều, thậm chí còn tìm vài cuốn truyện thú vị để đọc cho tôi nghe. Trong khi đó, tin tức về việc Trầm thị sắp đổi nữ chủ nhân trên mạng ngày càng lan rộng. Cuối cùng, Trầm Chiêu đích thân dùng tài khoản chính thức của công ty để lên tiếng đính chính: 【Một gia đình ba người.】 Ảnh đính kèm là đôi tay đan chặt vào nhau và tấm ảnh siêu âm. Bình luận phía dưới nổ tung: 【Wow, tổng giám đốc Trầm và cô Tống có em bé rồi sao? Chúc mừng chúc mừng!】 【Cuối cùng con ngốc đó cũng nhường chỗ rồi, quả nhiên là "tình cũ khóc một tiếng, tình mới chắc chắn thua".】 Trầm Chiêu cau mày, trực tiếp đáp lại: 【Mù à?】 Anh trẻ con đến mức đi cãi nhau với cánh truyền thông, còn liên tục tung ra bằng chứng tình cảm của chúng tôi. Cả mạng xã hội đều ngỡ ngàng khi một tổng giám đốc Trầm thị cao cao tại thượng lại có hành động ấu trĩ như vậy. Anh hí hửng đưa điện thoại cho tôi xem, giọng nói mang theo chút nũng nịu hiếm thấy: "Giờ không ai dám nói lung tung về em nữa rồi, đừng giận anh nữa, để ý đến anh đi, được không?" Tôi cố tình quay lưng không để ý đến anh, nhưng lại vô thức đặt tay lên bụng. Suy nghĩ hồi lâu, tôi cuối cùng cũng cất giọng hỏi: "Trầm Chiêu, chẳng phải Tống Khinh Y là bạch nguyệt quang của anh sao?" Lưỡi dao trong tay anh khựng lại. "Không có chuyện đó, toàn là bọn họ nói linh tinh." Tôi cắn môi, chần chừ hồi lâu rồi dè dặt hỏi: "Vậy... cô ấy có thể đừng ở nhà mình nữa không?" Tôi bất giác siết chặt vạt áo, vò đến nhăn nhúm, cảm giác như mình là kẻ xấu xa ích kỷ vậy. Trầm Chiêu đối diện với ánh mắt mong chờ trong sáng của tôi, nhưng lại không dám nhìn thẳng, hơi mất tự nhiên dời ánh mắt đi chỗ khác. "Đừng nghĩ nhiều, cô ấy chỉ là khách thôi." Trái tim vừa mới dâng lên một chút hy vọng lại nhanh chóng rơi xuống vực sâu. Trầm Chiêu, anh quả nhiên là một kẻ dối trá. Tôi sẽ không bao giờ tin anh nữa. 14 Bác sĩ yêu cầu tôi nhập viện để dưỡng thai, mà trùng hợp thay, Trầm Nghiên cũng nằm ngay phòng bệnh sát vách. Ngày đầu tiên tôi được đưa vào viện, cô ấy còn cầm theo chai truyền dịch sang tìm tôi. Nghe tin tôi mang thai, cô ấy bĩu môi, đảo mắt đầy chán ghét: "Đúng là số tốt thật, đáng thương cho anh tôi, cả đời phải sống với một kẻ ngốc." Trầm Chiêu nhìn gương mặt tiều tụy vàng vọt của em gái vì bệnh tật, cuối cùng không nỡ trách mắng cô ấy. Anh chỉ xoa đầu tôi, nhẹ giọng dặn dò: "Đừng chấp nhặt với Nghiên Nghiên, con bé bệnh nặng rồi." Bác sĩ đã ra tối hậu thư, bắt buộc phải tiến hành phẫu thuật ghép tủy trong tuần này. Nhưng nhóm máu của Trầm Nghiên quá hiếm, đến giờ vẫn chưa tìm được tủy phù hợp. Đêm đó, Trầm Chiêu hút thuốc cả đêm trên ban công, sàn nhà đầy tàn thuốc. Anh cứ nhìn tôi mãi, trong ánh mắt mang theo nỗi do dự và day dứt mà tôi không thể hiểu được. Cho đến khi Tống Khinh Y đến tìm, tôi mới biết được sự thật tàn nhẫn ẩn sau những do dự ấy. "Trầm Chiêu cưới cô chẳng qua là để bất cứ lúc nào cũng có thể lấy tủy xương cứu em gái anh ấy. Cô nghĩ anh ấy thực sự cần một kẻ ngốc sinh con cho mình sao?" Cô ta khoác một chiếc váy đỏ bó sát, thân hình nóng bỏng lộ rõ từng đường cong quyến rũ. Đôi môi đỏ khẽ nhếch lên, thốt ra những lời sắc bén như dao: "Cô nghĩ mình đang dưỡng thai sao? Hắn đã sớm đặt lịch phẫu thuật bỏ thai cho cô rồi, chỉ chờ cô xong việc để lấy tủy cho em gái hắn thôi." Cả người tôi lạnh toát như rơi vào hầm băng, phản ứng đầu tiên là không tin. Trầm Chiêu tuyệt đối không thể làm như vậy với tôi. Tống Khinh Y cười nhạo sự ngây thơ của tôi: "Trầm Chiêu là người tuyệt tình nhất mà tôi từng gặp. Hắn không phải người tốt đâu." Sau khi cô ta rời đi, tôi ngồi trong phòng bệnh, chờ Trầm Chiêu rất lâu. Anh nói sẽ ra ngoài mua cơm cho tôi. Tôi chậm rãi bước xuống giường, chầm chậm đi dọc hành lang, cho đến khi dừng chân trước cửa phòng làm việc của bác sĩ. Cánh cửa khép hờ, giọng nói trầm thấp của Trầm Chiêu truyền ra rõ mồn một: "Sắp xếp phẫu thuật vào sáng mai đi, hy vọng bác sĩ Vương có thể giúp tôi giấu cô ấy." Ngay sau đó là giọng dì Trầm đầy lo lắng: "Sau khi phẫu thuật bỏ thai, bao lâu thì có thể ghép tủy? Tôi sợ Nghiên Nghiên không chờ nổi nữa." ... Là thật. Những gì Tống Khinh Y nói… tất cả đều là thật. Tôi không thể nghe thêm một chữ nào nữa. Quay đầu chạy về phòng bệnh, tôi chạy quá nhanh, bụng bỗng đau âm ỉ. Tại sao vậy, Trầm Chiêu? Tại sao anh lại đối xử với em như thế? 15 Trước cửa phòng bệnh xuất hiện hai vệ sĩ. Trầm Chiêu bước vào, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, hỏi tôi buổi sáng đã đi đâu. Tôi cúi đầu, nhẹ giọng đáp: "Vì đợi anh mãi không thấy về, nên em xuống lầu tìm anh." Trầm Chiêu dường như thở phào nhẹ nhõm, dịu giọng dỗ tôi ăn cơm. Tôi nhìn hai người vệ sĩ đứng như hai pho tượng trước cửa, lòng chìm xuống đáy vực. "Trầm Chiêu, anh sẽ không lừa em đâu, đúng không?" Anh vẫn cúi đầu, chăm chú gắp từng sợi gừng ra khỏi miếng sườn cho tôi. Tay cầm đũa thoáng khựng lại một giây. "Ngốc quá, anh đã bao giờ lừa em chưa?" Tôi kéo tay anh đặt lên bụng mình, nơi có sinh linh bé nhỏ của chúng tôi. Nụ cười tôi ngây ngô, đầy hạnh phúc: "Anh nghĩ ra tên cho bé chưa? Nhìn này, chỉ vài tháng nữa thôi là con sẽ bắt đầu cử động rồi." Trầm Chiêu hoảng loạn rời đi.  Ca phẫu thuật diễn ra đúng kế hoạch. Chính tay Trầm Chiêu ôm tôi đặt lên bàn mổ. Tôi siết chặt lấy tay anh, nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào van xin: "Trầm Chiêu, em muốn giữ con lại, được không…?" Anh tránh ánh mắt tôi, lạnh lùng buông tay ra. "Ngoan, sau này chúng ta vẫn có thể có con mà." Trầm Chiêu, tôi hận anh. Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. 16 Tôi không biết đây là ngày thứ bao nhiêu rồi. Từ sau ca phẫu thuật, tôi chưa từng mở miệng nói thêm một câu nào. Anh không đồng ý ly hôn, tôi lén bỏ trốn vài lần, nhưng không lâu sau đều bị anh tìm về. Biệt thự xuất hiện thêm một nhóm người giám sát tôi, nhốt tôi trong căn phòng tối tăm, ngột ngạt. Người hầu mang cơm lên, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Trầm tiên sinh đối với cô tốt như vậy, đừng làm loạn nữa, nếu không đến lúc đó…" Bà ta thở dài, bỏ lửng câu nói. Tôi đưa tay hất tung khay cơm, nước canh văng khắp người bà ta. Sáng hôm sau, người đưa cơm đã bị thay thế. Bọn họ đều nói tôi điên rồi. Tôi không cho phép Trầm Chiêu chạm vào mình, thậm chí chỉ cần anh bước vào phòng, tôi cũng sẽ khóc lóc, gào thét đuổi anh ra ngoài. Anh không thể làm gì khác ngoài việc im lặng ngồi trước cửa, tự nói một mình, cứ thế suốt cả ngày. Khi không còn gì để nói nữa, anh chỉ có thể nhẹ nhàng đọc truyện cổ tích, như những ngày trước đây. Lần cuối cùng, anh bất chấp tất cả, ôm chặt lấy tôi, nước mắt rơi xuống má tôi nóng hổi. "Nhiên Nhiên, anh xin lỗi... Anh xin lỗi..." Sau đó, anh không còn xuất hiện nữa. Tôi cũng không nhận ra mình đã bao lâu không nhìn thấy anh. Đứng bên cửa sổ, tôi vô thức nhìn xuống. Mưa rất lớn, từng giọt nước lạnh buốt hắt vào mặt tôi. Trong vườn, những bông hoa đã được người hầu mang vào nhà kính từ trước khi cơn mưa kéo đến. Chỉ còn lại những ngọn cỏ nhỏ bé, đơn độc chịu đựng sự vùi dập của gió mưa. Cuối cùng, chúng không thể chống đỡ nữa, yếu ớt đổ rạp xuống nền đất lầy lội. Ông ơi, con nhớ ông quá. Tôi dang rộng hai tay, tiếng gió rít gào bên tai. Thế giới của tôi, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
 

Bình Luận

0 Thảo luận

Test Modal

Warning: Undefined array key "check" in D:\xampp\htdocs\manga\story_detail.php on line 815