Cài đặt tùy chỉnh

Mục lục

Sau khi ly hôn, chồng cũ tôi phát điên

Chương 1

Ngày cập nhật : 23-03-2025

1 Nếu không nhìn thấy đoạn chat giữa Chu Hoài và Tần Niên, tôi sẽ không bao giờ biết hóa ra anh ấy cũng có lúc trẻ con như thế. Ít nhất, với tôi, anh chưa từng như vậy. Khi nói chuyện với tôi, anh chỉ dùng những câu gọn lỏn, khuôn mẫu đến mức lạnh lùng: “Ừ”, “Được thôi”. Ngắn gọn, lịch sự, và xa cách. Còn với cô ấy, anh lại gửi một sticker động—một đôi tay đang nâng con chó Shiba lên và nghịch đôi tai nó. Đầy cưng chiều. Sau khi cuộc gọi video kết thúc, tôi ngồi lặng một lúc lâu, không biết trong lòng mình là cảm giác gì. Giống như có một cây kim đâm vào tim. Lúc đầu chẳng thấy gì, nhưng rồi từng chút một bắt đầu đau âm ỉ, cho đến khi kéo theo cả trái tim đau nhói. Lý trí bảo tôi nên đặt điện thoại xuống, nhưng tôi vẫn không kìm được, tiếp tục kéo lên xem đoạn chat của họ. Từ những tin nhắn khách sáo lúc đầu, hai người dần bắt đầu nói những chuyện ngoài công việc, rồi đùa giỡn, trêu chọc nhau, thậm chí còn nhắn đến tận khuya. Chồng tôi... cứ như đang yêu vậy. Tần Niên rất thích dùng sticker. Gần như câu nào cô ấy cũng kèm theo một cái. Đủ kiểu mèo chó đáng yêu, nghịch ngợm. Ngày trước tôi cũng từng thích gửi mấy cái này cho anh ấy. Rồi tôi nhìn thấy một sticker Chu Hoài gửi cho cô ấy: một con mèo nháy mắt, nháy ra một trái tim nhỏ màu hồng. Chính là cái sticker tôi từng tự làm, và cũng là cái tôi gửi cho anh nhiều nhất trước đây. Đến đây, tôi như rơi vào hầm băng lạnh, cảm giác cả căn phòng tràn ngập sự ngột ngạt, khó thở đến mức không chịu nổi. Trước đây, tôi từng tức giận với anh vì anh lúc nào cũng nhắn tin cứng nhắc, khô khan như một khúc gỗ. Anh nhìn tôi có chút bất lực: “Tiểu Nhã, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, em biết anh vốn không thích mấy thứ màu mè đó mà.” Lúc đó tôi tự an ủi mình, không sao cả, tôi có thể dùng điện thoại anh lưu sticker vào mục yêu thích. Sticker mèo nháy mắt trái tim hồng đó là tôi thêm vào cho anh. Tôi chỉ hy vọng, mỗi lần tôi gửi nó cho anh, anh cũng có thể gửi lại cho tôi một cái. Nhưng anh chưa từng làm vậy. Thì ra, không phải là không gửi, chỉ là người anh gửi... không phải tôi. “Em nói chuyện với mẹ anh xong rồi à?” – giọng Chu Hoài chợt vang lên sau lưng. Tôi nén lại vị chua xót trong lòng, nhìn anh, nghiêm túc nói: “Chu Hoài, chúng ta ly hôn đi.” 2 Thật ra tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, nên khi nói ra, tôi lại thấy nhẹ nhõm hẳn. Anh khựng lại một chút, rồi nhíu mày: “Em bị gì vậy? Chẳng phải chỉ nhờ em nhận cuộc gọi video với mẹ anh thôi sao, mà em đòi ly hôn?” “Mẹ anh đã dọn ra ngoài sống một mình theo ý em rồi, em còn muốn thế nào nữa?” Vẻ mặt đầy khó chịu của anh khiến tim tôi hoàn toàn nguội lạnh. Ngay ngày thứ hai sau đám cưới, mẹ chồng đã dọn vào sống trong căn nhà mới của chúng tôi. Miệng thì nói là sợ hai vợ chồng trẻ chưa biết chăm sóc bản thân, muốn phụ giúp phần nào. Nhưng thực tế là bà chỉ đạo tôi làm đủ thứ, làm xong rồi còn chê bai móc máy, nói năng đầy ác ý. Tôi cẩn thận góp ý với Chu Hoài, anh chỉ nói: “Mẹ anh tính vậy đấy, bà cũng vì tốt cho em thôi.” Ngoài công việc, tôi tất bật lo toan mọi thứ trong nhà, nhưng mẹ chồng vẫn không ngừng phá hoại tình cảm giữa tôi và Chu Hoài. Trước khi dọn đi, bà còn tự biên tự diễn một vở kịch, vừa bóng gió vừa rõ ràng nói rằng tôi ép bà phải chuyển ra ngoài. Rõ ràng là con gái bà sắp sinh, bà sốt ruột muốn sang chăm. Tưởng tôi không biết, nhưng camera trong nhà ghi lại rõ mồn một. Trước lúc Chu Hoài về đến nhà, bà còn vui vẻ gọi điện thoại: “Con gái mẹ giỏi quá, mới cưới có một năm đã sinh cho mẹ một thằng cháu ngoại mập mạp! Đừng để mẹ chồng con chăm con nhé, mẹ tới giúp cho. Mẹ chồng chăm dễ sinh mâu thuẫn, đến lúc đó mời thần dễ, tiễn thần khó!” Ngay giây sau, nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, bà lập tức đỏ hoe mắt, bắt đầu xếp đồ đạc. Chu Hoài là đứa “hiếu thảo”, vừa vào nhà đã hỏi ngay: “Mẹ sao thế?” Bà làm bộ ngập ngừng, rồi nước mắt tuôn rơi: “Không có gì đâu, mẹ sợ làm phiền cuộc sống vợ chồng con, thôi mẹ về vậy.” “Là do Trần Nhã? Cô ấy nói gì với mẹ à?” “Con đừng trách nó, có lẽ nó không cố ý đuổi mẹ đi đâu, chắc là mẹ hiểu lầm thôi.” Hôm sau, tôi đi công tác vừa về đến nhà, đã bị Chu Hoài trừng mắt lạnh lùng: “Trần Nhã, cô còn là người không? Mẹ tôi có lòng đến giúp đỡ, cô không những không biết ơn, còn muốn đuổi bà đi?” 3 Tôi sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Hôm nay mẹ tôi đã dọn đi rồi, cô hài lòng chưa? Trước khi cưới, sao tôi không nhìn ra cô là loại người như vậy!” Dù có ngốc đến đâu, tôi cũng hiểu mẹ chồng lại bịa chuyện sau lưng tôi. Chu Hoài không cho tôi cơ hội giải thích, xách va-li của mẹ rồi đập cửa bỏ đi. Tôi mở lại camera mới hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Sau đó, tôi đưa đoạn video cho anh xem, nhìn sắc mặt anh từ trắng chuyển sang đỏ. Anh lại còn ngang ngược, quay sang đổ lỗi cho tôi: “Quả nhiên cô có ý kiến với mẹ tôi! Cô lén lút xem camera, chẳng trách mẹ tôi cứ nói cô không thích bà!” Người giả vờ ngủ, mãi mãi sẽ không thể đánh thức nổi. Ba năm qua, anh luôn muốn tôi cố gắng hòa thuận với mẹ anh, làm vừa lòng bà, cứ như vậy là mọi chuyện được xí xóa. Giống như khi mẹ anh gọi video, rõ ràng là muốn nói chuyện với con trai, vậy mà anh qua loa vài câu rồi ném điện thoại cho tôi. Mặc cho tôi và bà nhìn nhau ngượng ngập, gượng gạo nói mấy câu rồi kết thúc. Tôi ngắt lời anh: “Chuyện này không phải vì mẹ. Tần Niên và anh có quan hệ gì?” Chu Hoài giật lại điện thoại từ tay tôi, mất kiên nhẫn nói: “Em đừng suy diễn nữa! Chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi. Lần sau đừng lục điện thoại của anh vô cớ!” “Vợ chồng với nhau cũng cần có sự riêng tư.” Tôi để ý thấy anh căng thẳng, vội vàng mở tin nhắn của cô ta ra xem. “Tôi nói là tôi muốn ly hôn.” – tôi nhắc lại. Anh bắt đầu cáu kỉnh: “Em đừng có gây chuyện nữa được không? Dạo này công ty đã bận lắm rồi, anh không rảnh dỗ em!” Rồi anh cầm theo bao thuốc đi ra ban công. Tôi thấy anh vừa hút thuốc, vừa cúi đầu nhìn điện thoại, tay thì gõ tin nhắn. Khóe môi anh khẽ cong lên, như thể tâm trạng đang rất vui vẻ. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên đỉnh đầu, tôi không thể tự lừa dối bản thân được nữa. Người chồng ba năm của tôi… đã động lòng với người khác. Trong lúc anh hút thuốc, tôi đã xách túi, xỏ giày chuẩn bị rời đi. Tiếng mở cửa khiến anh quay đầu lại. “Đêm hôm rồi, em đi đâu đấy?” “Tôi đến khách sạn ở. Khi nào anh không bận nữa, chúng ta bàn chuyện ly hôn.” Anh dụi điếu thuốc, bước lại gần, giọng nói lạnh tanh. “Không biết hôm nay em định làm gì nữa. Chỉ là cấp dưới bị ốm, xin nghỉ phép với anh thôi. Em có thể đừng gây chuyện vô lý được không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Chu Hoài, khi anh yêu tôi, anh nói mình không giỏi nhắn tin, vậy anh có thể nói cho tôi biết vì sao với một 'đồng nghiệp bình thường', anh lại có thể gửi hết sticker này đến sticker khác như thế không? Công ty không có phòng nhân sự à? Hay là một nhân viên nhỏ như cô ta mà cần tổng giám đốc phê duyệt nghỉ phép?” “Cô ấy chỉ là một cô gái trẻ. Còn chúng ta đã kết hôn mấy năm, là vợ chồng già rồi. Có nhất thiết phải nói chuyện bằng mấy cái cách trẻ con như vậy không?” – anh khựng lại – “Ồ, chỉ vì chuyện này mà em muốn ly hôn?” “Đúng! Anh dám đảm bảo trong lòng anh hoàn toàn không có ý gì với cô ta không?” Anh như bị tôi vạch trần suy nghĩ sâu kín nhất, nổi đóa lên: “Em đúng là có vấn đề! Ly hôn đúng không, được thôi, lên điện thoại mà đặt lịch đi.”
 

Bình Luận

0 Thảo luận

Test Modal

Warning: Undefined array key "check" in D:\xampp\htdocs\manga\story_detail.php on line 815